Văn hóa trên tàu

(VHGD) – Trên một chuyến tàu SE, từ Hà Nội vào Đà Nẵng. Hôm đó vì kẹt xe, nên tôi đến ga muộn, PV phải chờ đợi, xếp hàng mới mua được một vé tàu. Vì phải về cho kịp chuyến công tác nên tôi đành phải mua bất cứ loại vé tàu nào, miễn sao từ Hà Nội về đến Đà Nẵng một cách an toàn.

Ngồi nhìn cô nhân viên bán vé đầy nét duyên dáng Hà thành, tôi kiên nhẫn chờ đợi. Cuối cùng cũng đến lượt tôi. Nhưng chiếc vé mà cô nhân viên đó giao cho tôi là vé  của “ghế phụ”. Vì trước đây đi tàu, tôi chưa mường tượng ra cảnh “ghế phụ” là thế nào, nên tôi mỉm cười mua vé.

Một giờ sau tàu đến. Tôi lên tàu và tìm chỗ ngồi của mình. Tìm suốt một toa tàu nhưng không có. Bây giờ tôi mới vỡ lẽ ghế phụ là đồng nghĩa với việc đứng hoặc ngồi, trên một cái ghế tự sắm nào đó. Trong tay tôi toàn là những thứ lỉnh ca lỉnh kỉnh. Nào là sách vở, quần áo, và một số đặc sản của Hà Nội.

Có lẽ, nghỉ hè là dịp để người ta đi chơi, về quê… nên toa tàu của tôi đông nghịt người. Khó khăn lắm tôi mới tìm cho mình một chỗ để ngồi. Đó là tôi được ngồi ép bên một người phụ nữ to, béo. Không biết toa tàu khác có giống như toa tàu của tôi hay không. Nó như một “cái chợ” thu nhỏ, bao gồm nhiều món hàng hoá và nhiều thành phần khác nhau, cùng với những mùi vị đặc trưng riêng của mỗi hành lí, khiến tôi khó thở vô cùng. Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói.

Lên cùng với tôi trên toa tàu ấy, là một người phụ nữ Nam Định. Từng bước đi của chị thật nặng nề bởi chị đang mang thai. Tàu chật. Người đông. Tôi thấy phía trước mình có hai vợ chồng trẻ, còn thừa một chiếc ghế. Chị ấy lân la đến gần hỏi:

-Chào anh, chị. Anh, chị cho em ngồi “ké”với anh, chị một đoạn được không?

Người vợ ngồi bên, trợn tròn mắt vẻ chanh chua:

-Thế mày không mua vé hả? “chui” hả?

Tôi giật mình khi nghe câu hỏi của người vợ. Trông người vợ cũng xinh, nhưng không hiểu sao lại ăn nói thiếu văn hoá vậy. Tôi tiếp tục theo dõi tình huống này.

Vừa lấy tay để trên bụng bầu, dáng vẻ mệt mỏi chị đáp:

-Dạ, em có mua vé, nhưng vé của “ghế phụ” chị ạ. Tìm mãi không ra một chiếc ghế nào. Đứng hoài em đau lưng quá chị ơi.

Tưởng đâu hai vợ chồng động lòng mà nhường cho người ta một chiếc ghế. Nhưng người vợ nguýt dài:

-Mày tìm chỗ khác mà ngồi. Để chỗ tao gác chân, lát ngủ. Tao đã bỏ tiền ra mua luôn ghế này. Mày đi tìm chỗ khác đi.

Người vợ thì chanh chua, còn người chồng thì chẳng nói gì, cứ ngáp những hồi dài…

Chẳng biết nói gì hơn, chị ấy quay mặt đi và chen chúc trong đám người đông, ngổn ngang, đứng có, nằm có.

Những câu nói của người vợ kèm theo thái độ vênh váo, vô tình của họ, làm tôi cảm thấy “lạnh xương” trước cử chỉ, hành động vô cảm giữa tình đồng loại với nhau. Tôi thiết nghĩ, cho dù không nhường ghế cho chị ấy, thì hai vợ chồng này nên nói những lời tế nhị. Nhưng họ đã xử sự hết sức thiếu văn hoá.

Giá như tôi có một chiếc ghế, thì tôi sẽ nhường cho chị ấy. Nhưng tôi còn phải là kẻ ngồi nhờ. Nên đành phải lặng im mà nhìn chị ấy với đầy vẻ đồng cảm.

Trong cuộc sống có nhiều tình huống khác nhau. Giá như mỗi tình huống ta cư xử sao cho hợp tình, hợp lí và tế nhị hơn thì hay biết mấy. Như thế mối quan hệ giữa người với người sẽ tốt đẹp biết nhường nào.

Thân Thị Thanh Trâm

Giáo viên Trường tiểu  học Hồ Văn Biên 1