Tướng Thành: “Không thể bảo vệ Tổ quốc khi lòng dân xao xuyến”

(VHGD) – Ngồi trầm ngâm bên bàn trà đặt trước hiên nhà, Trung tướng Nguyễn Việt Thành cứ nhấc lên đặt xuống chén trà đặc quánh đã nguội lạnh.
Ông tâm sự: “Hồi còn làm việc, điều tôi lo nhất là phải sống và làm việc gương mẫu sao cho mọi người hiểu thật đúng về mình. Còn bây giờ, lãng vãng trong đầu tôi là LÒNG DÂN. Những năm tháng chiến tranh sống chết cận kề, cũng như bước vào hòa bình xây dựng lại đất nước, tôi thấm thía rằng lòng dân là tất cả. Dân xao xuyến là không còn gì nữa”…

 

Trung tướng Nguyễn Việt Thành

“Ít có lãnh đạo nào dám nói cái xấu của mình”

Đã trải qua hàng chục năm trong khói lửa chiến tranh và cũng từng đó thời gian hoạt động trong ngành công an, anh rút ra bài học và kinh nghiệm gì trong công tác phòng chống tham nhũng ngày một gian nan như hiện nay?

Gần đây, Trung ương quan tâm đặc biệt tới công tác cán bộ và phòng chống tham nhũng như thành lập cơ quan phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị, theo tôi là rất đúng và rất cần thiết. Đây là quyết sách lớn, vô cùng quan trọng. Cán bộ và nhân dân đang mong mỏi, trông chờ.

Qua thời gian công tác với các nhiệm vụ khác nhau, tôi khẳng định, trước hết vẫn là chọn lựa, đề bạt cán bộ cho đúng. Và phải có cơ chế độc lập, nhất là cơ quan điều tra. Phải độc lập, lấy pháp luật làm căn cứ thì họ mới làm việc được. Ví như việc đơn giản là thấy con chuột cắn lúa, không được bắt mà phải chạy đi tìm người khác tới thì thua thật!

Ở cấp tỉnh cũng phải có bộ máy phòng chống tham nhũng. Vai trò địa phương rất quan trọng, nhất là việc phòng ngừa. Địa phương biết rất rõ, nắm tường tận mọi vấn đề.

Trong công tác phòng chống tham nhũng, phải sâu sát, sắc bén; chứ cứ xem báo cáo tổng hợp từ dưới gởi lên là thua! Ít có ông lãnh đạo nào dám nói cái xấu của mình!  

Thưa anh, những điều anh nói trên không phải mới, chúng ta đã đề cập đến từ rất lâu rồi, nhưng vì sao, tham nhũng vẫn chưa bị đẩy lùi?

Gần đây, tôi thấy trung ương xác định bắt đầu từ cán bộ là đúng. Cán bộ phải là tấm gương cho anh em học tập. Cán bộ phải giữ được phẩm chất và hoàn thành nhiệm vụ được giao; không tham quyền cố vị; gần gũi với anh em cấp dưới. Nếu không làm được điều này thì sẽ nát hết! 

Phòng và chống tham nhũng phải bắt đầu từ lực chọn bố trí cán bộ. Tôi nói thẳng, người tham thì chỗ nào cũng tham. Tham nhũng ở ta đang là nguy cơ với sự tồn vong của chế độ, nên cấp bách phải ngăn ngừa, chặn đứng và đẩy lùi.  

“Không thể bảo vệ Tổ quốc khi lòng dân xao xuyến”

Khách quan mà nói, không mấy người được may mắn như anh: đã có “hậu phương” là người vợ tần tảo sớm hôm, lo lắng mọi bề để anh yên tâm công tác. Rất nhiều cán bộ nhà nước phải gánh vác trách nhiệm, bổn phận với vợ con nên phải san sẻ thời gian, công sức, suy nghĩ cho gia đình; thậm chí phải “lấy bên này bỏ bên kia…”.

Mỗi bước tiến bộ trên con đường phục vụ sự nghiệp cách mạng, tôi đều nói, trước hết là công lao sinh thành của cha mẹ, sự đùm bọc của nhân dân và đặc biệt vai trò của vợ tôi.  

Vợ tôi không lam lũ ruộng vườn, chăn nuôi ròng rã mấy chục năm qua lo cho gia đình, lo cho các con học hành tới nơi tới chốn thì tôi cũng khó mà yên tâm công tác. “Hậu phương” mà không yên thì sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến công việc, uy tín, đạo đức; dễ mang tai tiếng. Làm cán bộ mà bị như vậy cấp dưới không phục, không nghe đâu. Có thể họ không dám cãi lại nhưng họ sẽ dị nghị, họ cũng khó làm tốt công tác mình giao cho họ… 

Hồi còn đương chức, mỗi lần gặp, tôi thường nói với vợ tôi: “Nước nhà hòa bình, độc lập rồi, em tập trung lo cho gia đình, tiền bạc, con để anh yên tâm công tác, đừng để anh phải lo lắng, không khéo ảnh hưởng đến công tác; có khi còn làm anh hư hỏng nữa!”. Vợ tôi rất hiểu và đã giúp tôi yên tâm hoàn toàn. 

Tất nhiên, “hậu phương” vững chắc để người cán bộ yên tâm, toàn tâm toàn ý cho công việc là điều kiện vô cùng quan trọng nhưng không phải là tất cả. Cán bộ không tu dưỡng đạo đức, suy thoái chính trị, tư tưởng lưng chừng, nửa vời thì khó mà tận tâm với trách nhiệm.
Thưa anh, mấy năm nay về ở nhà, hình như anh không nghỉ ngơi, hưởng thú điền viên như bao cán bộ về hưu khác?

(Trầm ngâm) Bà con mình còn nghèo, còn khó khăn lắm. Làm ra lúa gạo, heo gà, cây trái nhiều mà bán chẳng được bao nhiêu, giá rẻ như bèo. Quê hương đã thay đổi nhiều mà bà con vẫn còn khó khăn. Nghèo nhất lại là các gia đình chính sách thương binh liệt sĩ! Một, hai triệu đồng dưới này lớn lắm. Nghĩ thấy thương bà con mình quá.

 

Hồi trước làm lúa chỉ được 1,5 tấn/ha, nay đã lên 7 tấn/ha, nhưng tại sao dân chưa được giàu? Chương trình liên kết 4 nhà tôi thấy chưa “liên” chút nào. Trong nông thôn, từ cây lúa đến con gà, con vịt đều bấp bênh giá cả, tiêu thụ khó khăn, bà con nông dân không biết đường nào mà lần mò. 

Hồi còn làm việc, điều tôi lo nhất là phải sống và làm việc gương mẫu sao cho mọi người hiểu thật đúng về mình. Còn bây giờ, lãng vãng trong đầu tôi là LÒNG DÂN. Những năm tháng chiến tranh sống chết cận kề, cũng như bước vào hòa bình xây dựng lại đất nước, tôi thấm thía rằng lòng dân là tất cả. Dân xao xuyến là không còn gì nữa. Dù có cả ngàn xe tăng, máy bay; có cả triệu khẩu pháo cũng không thể bảo vệ được Tổ quốc khi lòng dân xao xuyến…Nguyễn Trãi đã viết trong Bình ngô đại cáo: “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân/Quân điếu phạt trước lo trừ bạo” là vậy.  

Trở lại sống với bà con trên quê hương mình cũng là thời gian anh có điều kiện gần gũi, sát cánh cùng địa phương và nhân dân, anh cảm nhận về lòng dân hiện nay như thế nào?

Đang rất cần phải quan tâm. Ở xã Thanh Bình này gần như gia đình nào cũng là gia đình chính sách. Ngày xưa chiến tranh ác liệt, ta địch giành nhau, người dân vẫn kiên cường một lòng một dạ với cách mạng. Bất chấp nguy hiểm, thiếu thốn, nhân dân vẫn tiếp tế, cưu mang cán bộ, chiến sĩ, thương binh. Giờ đây, tôi và anh em ở xã đi vận động bà con ủng hộ tu sửa nghĩa trang liệt sĩ, thấy nhiều bà con không tha thiết nữa.  

Từ sau ngày giải phóng cho đến lúc về hưu, tôi luôn đeo bám việc xây nhà tình nghĩa. Đây là việc tri ân với những người đã hy sinh cho Tổ quốc. Những gia đình chính sách rất nghèo vì lao động chính đã hy sinh mất rồi, phải bù đắp thế nào đây?  Đó là trách nhiệm của những người đang sống. Nhưng để người dân đồng thuận với điều này thì phải cần niềm tin của họ. 

Nên tôi mới nói lòng dân là vô cùng quan trọng. Tình hình của ta hiện nay đang rất bức xúc ở công tác phòng chống tham nhũng. Tham nhũng hủy hoại ghê gớm vào nhiều mặt, nguy hiểm nhất là khiến mất lòng dân. Nên có 2 điều tôi lo mất ăn mất ngủ là “lòng dân” và “chống tham nhũng”! Muốn lấy lại niềm tin của nhân dân thì dứt khoát phải chống tham nhũng! 

*****
Nhìn phong cách từ tốn, đôn hậu của ông, mấy ai biết ngoài chiến công đập tan tội ác của tập đoàn Năm Cam, ông còn là người cán bộ dũng cảm, mưu trí chống Mỹ, chống Polpot – Ieng Sary… 

Những ngày về hưu của ông không yên ả, nhưng ông vẫn có niềm tin vừng chắc rằng, sống ngay thẳng, nhân hậu, nhân ái với tất cả mọi người là cách tự vệ tốt nhất!

 

Mong mỏi của “tướng về hưu”

“Thành công trong sự nghiệp chống Pháp, chống Mỹ có mồ hôi, xương máu của nhân dân và nông thôn rất lớn. Gần đây tôi cũng rất mừng thấy chương trình nông thôn mới được khởi xướng. Đây cũng đồng nghĩa với việc tri ân, đáp nghĩa với nông dân ta. Cần phải nói thật nghiêm túc rằng, ai đó xao lãng đối với xây dựng nông thôn mới là hụt hẫng tầm nhìn chiến lược với sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Ta xới lên được cái này là rất hay, làm yên dân, lấy lại lòng tin của dân với Đảng và Nhà nước.

Điều đó cùng với công tác cán bộ, kiên quyết ngăn chặn, đẩy lùi tham nhũng là yên một bề. Xây dựng nông thôn mới để nâng cao đời sống vật chất, tinh thần của nhân dân. Đó chính là “có nhân dân thì chẳng lo, chẳng sợ bất cứ thế lực ngoại xâm nào hết!”.

 

Hiếu Minh tổng hợp

theo GDVN

Gửi phản hồi

You must be Logged in to post comment.