Sự vô tình của người lớn

(VHGD) – Trẻ con trong sáng, trái tim chúng quá mỏng manh. Chúng rất nhạy bén trong cách bày tỏ tình cảm cũng như đón nhận những tình yêu từ người lớn. Đặc biệt là từ những người chúng yêu thương.

Khi thành người lớn, chúng ta có bao nhiêu chuyện để chú ý, lo toan… Cuộc sống vất vả đòi hỏi nhiều cố gắng. Với bổn phận nặng nề của người làm cha, làm mẹ. Lo cho chồng, vợ, lo cho con ăn học, lo đưa con vào nề nếp, lo cho cha mẹ hai bên, lo ứng xử trong xã hội… Hàng trăm chuyện chiếm hết tâm trí của người lớn. Đó là chưa kể gánh nặng tinh thần và vật chất của những ai nghề nghiệp chưa ổn định, tình cảm đang bị tổn thương, hôn nhân sắp gãy đổ…

Chúng ta có khi nào tự hỏi: Trái tim chúng ta đã bị bao nhiêu lớp bụi của cuộc sống che phủ hoặc lấy mất đi độ nhạy bén của thế giơi yêu thương? Trái tim chúng ta theo năm tháng dường như đã trở nên cứng rắn, vô cảm trước những tín hiệu tình thương của con em, nhất là các trẻ con nhỏ dại.

Còn trẻ con thì sao? Với trái tim như pha lê, chưa vướng bụi trần ai thì nó còn mong manh dễ vỡ đến cỡ nào? Nếu bị tổn thương, sự đau khổ sẽ rất trầm trọng, khó phai. Còn đau xót hơn là trẻ chưa biết nói, chưa biết diễn tả những gi mình cảm thấy, chưa biết tự bảo vệ mình. Chính vì điểm yếu này của con trẻ mà người lớn cần phải thận trọng hơn trong cách đối xử với trẻ. Khi biết và ý thức được hành vi, thái độ cũng như lời nói của chúng ta gây tổn thương cho trẻ nhiều lúc đã quá muộn, phải ân  hận suốt đời…

Dường như những điều chúng ta lo cho con còn thiên nhiều về đáp ứng như cầu vật chất. Còn đời sống tinh thần và tình cảm thường ẩn giấu, khó thấy nên bị lãng quên, thiếu quan tâm. Chúng ta thật vô tình và chính những vô tình đó đã tạo những vết thương cũng vô tình.

Người lớn chúng ta thường để mắt, để tâm đến những gì trong đời, trong gia đình? Mắt chúng ta thấy gì? Tai nghe gì? Và lòng cảm thấy thế nào?

Có lẽ khi ra đường chúng ta thấy ổ gà nhiều hơn là những hàng cây xanh. Về nhà chúng ta thấy rác và sự bừa bãi, lộn xộn gây nên bực mình mà không thấy được ánh mắt sáng rỡ của con, nụ cười thiên thần của bé, những cử  chỉ âu yếm, sự tha thiết nồng ấm của vòng tay ôm… Sự vô tình của người lớn đã tạo nên lỗi đau cho con và cả chính mình. Vì khi biết được con đau, con khổ, tôi chắc những người cha, người mẹ còn thấy khổ thấy đau hơn nữa. Cuộc sống quý giá, thời quý giá. Con em chúng ta vô giá. Thế nhưng, chúng ta đã vô tình làm rơi rớt hay có khi vô tình giẫm đạp lên những kho báu này. Chúng ta bỏ quên điều chính yếu – tình – yêu để chạy theo những cái phụ thuộc…

Hoàng Việt

chaobuoisang.com.vn