Niềm yêu nghề của người thầy không bục giảng

(VHGD) – Không được tiếp tục cùng đồng nghiệp đứng trên bục giảng, không còn là một người thầy trải lòng mình cùng sinh viên trên những chuyến đò chở tri thức để tới những chân trời mới, nhưng thầy Phan Thanh Thích, 45 tuổi, quản lí Phòng báo, tại Bộ môn Báo chí – Truyền thông, trường Đại học Khoa học Huế, lại chính là mái chèo khuya âm thầm, lặng lẽ tiếp sức cho những sinh viên vững tin theo đuổi niềm đam mê.

Mang trên mình căn bệnh hiểm nghèo – bệnh u não nhưng thầy Phan Thanh Thích vẫn hằng ngày đến trường để gặp các đồng nghiệp, nói chuyện chuyên môn, được nhìn những thế hệ học trò ngày một trưởng thành. Đó là niềm vui và cũng là động lực giúp thầy vượt qua bệnh tật hiểm nghèo.

Thầy Phan Thanh Thích tìm tài liệu cho Sinh viên

Người thầy không bục giảng

Sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo hiếu học Quảng Nam, cũng như bao bạn trẻ khác, mang trong mình những ước mơ hoài bão là được đi nhiều nơi biết nhiều điều, cống hiến sức trẻ cho xã hội, đặc biệt với niềm đam mê lớn là được truyền đạt kiến thức. Dù gia cảnh nghèo khó nhưng với quyết tâm cao, thầy đã thi đỗ vào một trong những ngôi trường hàng đầu ở Hà Nội. Năm 1994, thầy tốt nghiệp loại giỏi, chuyên ngành Báo chí, Đại học Tổng hợp Hà Nội  (bây giờ là Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn HN) trở thành giảng viên khoa Ngữ văn, chuyên ngành Báo chí, trường Đại học Khoa học Huế.

Là một trong những người đầu tiên đứng trong đội ngũ đào tạo chuyên ngành báo chí tại khu vực miền Trung lúc bấy giờ, thầy đã có quãng thời gian làm việc, hoạt động sôi nổi bằng nhiệt huyết của một chàng trai trẻ năng động, nhiệt tình. Với những bài giảng sinh động, lôi cuốn, thầy đã truyền đạt được cho sinh viên của mình những kiến thức vô tận.

Con đường đi tới ước mơ mới chớm nở thì vào năm 2000, ở tuổi 34 đầy nhiệt huyết, thầy lại phải đối mặt với căn bệnh u não. “Lúc đầu chỉ là những cơn đau đầu nhẹ rồi dần chuyển qua đau dữ dội, có lúc tê buốt, không làm chủ được hành động của mình, để đến khi nghe kết quả kiểm tra sức khỏe, tất cả như sụp đổ trước mắt tôi”, thầy Thích nhớ lại.

Gần 5 tháng điều trị ở khắp các bệnh viện trong Nam, ngoài Bắc nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Trở về Bệnh viện T.Ư Huế trong niềm vô vọng nhưng thật kì diệu ở đây với phương pháp mổ thủ công đã mang lại cho thầy một hy vọng sống.

Mặc dù sức khỏe đã hồi phục trở lại nhưng não bộ không còn được nguyên vẹn, đôi mắt bị biến chứng thành tật ở bên phải. Đau đớn, tuyệt vọng đã có lúc thầy định từ bỏ tất cả nhưng với lòng yêu nghề cùng sự động viên của gia đình, bạn bè đã thôi thúc thầy trở lại trường làm quản lí tại phòng Thực hành Báo chí.

Tuy không được cùng đồng nghiệp bước lên bục giảng để tiếp tục thực hiện mong ước là truyền đạt kiến thức cho học trò, nhưng “ngày ngày được tới trường gặp gỡ, trò chuyện với bạn bè cùng những cô cậu học trò đã là niềm vui lớn, là động lực giúp tôi vượt qua mọi mặc cảm bệnh tật…” thầy Thích tâm sự.

Tất cả vì niềm đam mê

Khuôn mặt phúc hậu, chất phác, nụ cười hiền luôn hiện trên đôi môi thầy đã tạo ra được sự gần gũi khi trò chuyện với những sinh viên. Thầy chia sẻ nhiều kinh nghiệm, bí quyết học cũng như có những lời chỉ dẫn bảo ban cho những thế hệ học trò trong quá trình học và thực hành nghề. Thầy tâm sự: “Nghề báo là một nghề gian nan vất vả và đầy nguy hiểm, nhưng đó lại cũng là một nghề vô cùng vinh quang. Vì vậy đòi hỏi ở người làm báo một trái tim đủ cứng rắn, một khối óc bùng nổ đầy ý tưởng, đôi mắt biết khám phá và nhìn nhận nhiều chiều, đôi tai lắng nghe một cách khách quan, đôi bàn tay biết cân nhắc và không cẩu thả khi viết… thì mới có thể theo đuổi được tới cùng”.

Yêu nghề, yêu học trò, yêu cả những sản phẩm báo chí nên thầy rất trân trọng nâng niu những trang báo mỗi ngày, thầy không ngần ngại nhắc nhở chỉ dẫn các sinh viên cách đọc báo, cách nắm thông tin chính cũng như giải đáp những vấn đề khó khăn. Với sự nhiệt tình, cởi mở các thầy cô và sinh viên trong trường đều rất tôn trọng thầy, gọi thầy bằng một tiếng “thầy” tôn kính.

Mỗi ngày văn phòng khoa có đến hàng trăm lượt ra vào của các bạn sinh viên trong ngành cũng như trái ngành, những tờ báo sinh viên lấy ra đọc đi đọc lại nhiều lần làm nhàu trang báo, dù là cũ hay mới thầy đều tỉ mỉ, sắp xếp lại một cách gọn gàng ngăn nắp, các tài liệu báo chí cho sinh viên lấy tư liệu làm niên luận, khóa luận đều được chia mục và bày bố cẩn thận. Không những thế, thầy còn tham gia giao lưu làm cầu nối giúp sinh viên lớp khóa sau làm quen với lớp trước đã viết báo để học hỏi kinh nghiệm.

Dù chưa một lần được thụ giáo thầy một cách trực tiếp nhưng thầy luôn hiện diện trong chúng tôi như một tấm gương không tỳ vết về niềm đam mê nghề nghiệp và hơn thế, như một “người thầy” với ý nghĩa cao đẹp nhất.

Kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11), xin gửi tới thầy lời cảm ơn sâu sắc cùng tình thương yêu chân thành nhất mà thầy đã dành cho chúng tôi. Mong thầy sức khỏe tốt để mãi là cánh chim không mỏi tiếp sức cho sự phát triển của nền báo chí nước nhà.

Nho Quế – Hoàng Dân

dantri.com.vn

Tin cũ hơn

Gửi phản hồi

You must be Logged in to post comment.