Đàn kiến nó đi – Trường xưa, cho tôi một vé đi tuổi thơ

Con ong làm mật yêu hoa
Con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời
Con người muốn sống con ơi
Phải yêu đồng chí ,yêu người anh em
Một ngôi sao chẳng sáng đêm
Một bông lúa chín chẳng nên mùa vàng.
Một người đâu phải nhân gian
Sống chăng một đốm lửa tàn mà thôi.
Núi cao bởi có đất bồi
Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?
Muôn dòng sông đổ biển sâu
Biển chê sông nhỏ biển đâu nước còn?

***

Đàn kiến nó đi


Một đàn kiến nhỏ

chạy ngược chạy xuôi
đang chạy bên này
lại sang bên nọ
cắm đầu cắm cổ
kìa trông xấu quá
chúng em vào lớp
sóng bước hai hàng
chẳng như kiến nọ
rối tinh cả đàn.

***
Tre già yêu lấy măng non
Chắt chiu như mẹ yêu con tháng ngày.
Mai sau con lớn hơn thầy
Các con ôm cả hai tay đất tròn.

 

Gửi phản hồi

You must be Logged in to post comment.