Nhớ hồi nhỏ đi học…nhớ quá tuổi thơ ơi

(VHGD) – Ngày ấy chúng tôi còn viết bằng bút chấm mực, chưa có bút máy bơm mực như sau này [sau này tức là năm chúng tôi lên lớp 5 ] nên đứa nào đi học cũng phải mang theo 1 lọ mực con con, mầu tím hoặc mầu xanh da trời. Riêng tôi, bố đã chuẩn bị cho tôi lọ mực mầu xanh lá cây, tươi mát và non tơ. Tôi cũng quen với cái mầu xanh của lá mạ ấy rồi, sau này lớn lên có khi nhớ ra, nhưng đi tìm mua lại mà chẳng đâu có.


Nó gần như mầu tô của trang sách này, ‘Ở nhà máy gà’ và rất nhiều trang sách khác nữa – một mầu xanh dung dị chất phác mà hút hồn người, dễ gợi nhớ những kí ức nhẹ nhàng sâu thẳm của tuổi thơ.


 

Rồi cả cái mầu đỏ hồng cam nhạt này nữa, minh họa cho các bài như “Quýt nhà ai chín đỏ cây. Hỡi em đi học hây hây má tròn…” hay như bài “Chín chú lợn con. Ăn đã no tròn. Cả đàn đi ngủ. Ủn à ủn ỉn...” Và bài này – Cây gạo.

“Mùa xuân, cây gạo gọi đến bao nhiêu là chim. Từ xa nhìn lại, cây gạo sừng sững như một tháp đèn khổng lồ. Hàng ngàn bông hoa là hàng ngàn ngọn lửa hồng tươi..”

Ừ, nếu không nhờ cái mầu ‘hồng tươi’ này, thì lũ chúng tôi, bọn dân sống trong miền Nam làm gì biết đến cây gạo có hoa thắp đỏ, mà trong đầu chúng tôi sẽ chì rặt 1 màu hoa gạo trắng phớ như gạo nấu ở nhà mình!


 

Mải mê với chất pha mầu hồng cam ấy, tôi lần giở đến trang sách này, và không nhìn vào, mắt ngơ ngác nhìn khoảng không nào đó, miệng lẩm bẩm đọc những gì còn đọng lại trong trí nhớ, đang được khơi dậy và tuôn trào qua tai …


“Các anh về

Mái ấm nhà vui

Tiếng hát câu cười

Rộn ràng xóm nhỏ

Các anh về

Tưng bừng trước ngõ

Mẹ già bịn rịn áo nâu

Vui đàn con ở rừng sâu mới về…

..

Nhà lá đơn sơ

Tấm lòng rộng mở

Nồi cơm nấu dở

Bát nước chè xanh

Ngồi vui kể chuyện tâm tình bên nhau”


Bài này tôi nhớ ngày bé mình rất thuộc, nhưng sau này có lẽ ‘đất cát’ vào đầu cũng nhiều, nó phủ lấp đi không ít gia tài ‘đô cổ’ của tôi, tôi chỉ nhớ bài thơ này của Hoàng Trung Thông, kể ra thì có lẽ đã không nhớ tác giả, nhưng vì HTT lại gắn với bài Quê hương …là chùm khế ngọt mà tôi hay hát, thành ra lại nhớ. Hay nhỉ! Tôi hài lòng vì mình còn giữ chút ít cảm quan này.


 

Ai thổi sáo gọi trâu đâu đó

Chiều in nghiêng trên mảng núi xa

Con trâu trắng dẫn đàn lên núi

Vểnh đôi tai, nghe sáo trở về.

..

Những chú nghé lông tơ mũm mĩm

Mũi phập phồng những cánh hoa mua

Cổng trại mở, trâu vào chen chúc

Chiều rộn ràng trong tiếng nghé ơ.

..

Vì bài này mà tôi nhớ quê ghê lắm. Nhớ cái chuồng trâu mấy anh chị em tôi thường ra ngồi chơi mỗi độ chiều về, gió thổi mát rượi từ ngoài đồng vào. Nhung nhớ thanh thản.

Trước bài này còn có những bài như “Mẹ vắng nhà ngày bão, Về thăm nhà [trích 'Dưới bóng hoàng lan' của Thạch Lam], Thương ông, Trên hồ Ba Bể, Rừng cọ quê tôi…” phong cảnh được vẽ lên không tỉ mỉ, không hùng vĩ nhưng với tôi, chúng đẹp tuyệt trần!


 

Bạn nào thuộc bài này? Rất mê say và hóm hỉnh. Đọc nhé :

Giữa trăm nghề chọn nghề thợ rèn

Ngồi xuống nhọ lưng, quệt ngang nhọ mũi

Suốt tám giờ chân than mặt bụi

Giữa trăm nghề chọn nghề thợ rèn.

Làm thợ rèn mùa hè có nực

Quai một trận nước tu ừng ực

Hai vai trần bóng nhẫy mồ hôi

Cũng có khi thấy thở qua tai

Làm thợ rèn vui như diễn kịch

Râu bằng than mọc lên bằng thích

Nghịch ở đây già trẻ như nhau

Nên nụ cười nào có tắt đâu.

Hahaha, ai thi đọc thơ nữa không?

Tớ là chiếc xe lu

Người tớ to lù lù

Con đường nào mới đắp

Tớ san bằng tăm tắp

Con đường nào trải nhựa

Tớ là phẳng như lụa

Trời nóng như lửa thiêu

Tớ vẫn lăn đều đều

Trời lạnh như ướp đá

Tớ càng lăn vội vã…


Ngày ấy học lớp 4, tớ tròn như quả bồ hòn, và từa tựa cái hình vẽ… bánh cán của em xe lu này, nên bạn bè cả lớp đều chọc tớ là ‘xe lu’… Hồi ấy có hơi cáu và hơi đỏ mặt. Nhưng lên lớp 5 người tớ ‘hẹp’ hẳn lại nên tránh được …tai tiếng ‘]

Cũng là một thời đầy lưu luyến buồn vui khóc cười mếu máo …


 

Ôi, bài này mới thật là vui, thật là phục, thật hóm hỉnh và tài tình chứ. Mình thích nhà nông học Lương Định Của bắt đầu từ bài này giở đi.

Và câu nói để đời của các cô nông dân ” Ối dào! Các ông ấy đi ô tô thì biết gì đến việc cày cấy! Việc ta ta làm” thế là ‘được’ bác Của nhà ta thách thi cấy và bác thắng vẻ vang, vừa nhanh, vừa đều, vừa thẳng tắp, bỏ xa hẳn cô gái cấy nhanh nhất hội những mấy hàng!


 

Em cầm tờ lịch cũ

- Ngày hôm qua đâu rồi?

Ra ngoài sân hỏi bố

Xoa đầu em, bố cười :

- Ngày hôm qua ở lại

Trên cành hoa trong vườn

Nụ hồng lớn lên mãi

Đợi đến ngày tỏa hương.

- Ngày hôm qua ở lại

Trong hạt lúa mẹ trồng

Cánh đồng chờ gặt hái

Chín vàng màu ước mong

- Ngày hôm qua ở lại

Trong vở hồng của con

Con học hành chăm chỉ

Là ngày qua vẫn còn…

***

Ngày hôm qua ở lại.

Trong lòng mỗi chúng ta.

Ở mãi tận khơi xa.

Của cuộc đời dâu bể.

Mỗi ngày ta lớn lên.

Một ngày ngồi lại, ngày nào đó bạn có từng nghĩ, mình muốn tìm về một lối cũ đã từng đi qua, từ rất lâu rất lâu. Một con đường nắng chói, nhạt nhòa dấu chân của chính mình be bé con con… Một đôi mắt biết hỏi. Một đôi môi biết cười. Từ những điều thật trẻ con?

Hôm nay là một ngày tôi đang làm như thế.

Bạn có muốn đi cùng một lúc?

 

Hùng Khánh tổng hợp

Gửi phản hồi

You must be Logged in to post comment.